Gió và Cây
Em là gió đưa tình đi khắp lối
Tôi là cây già cỗi đợi chờ.
Rồi một ngày vu vơ cơn gió đến,
Lá miên man ru khẽ trên cành
Nhưng với gió thì đâu là nơi đến?
Chỉ thoáng qua rồi vụt đi chớp mắt,
Cây già cỗi sao níu được gió trời.
Bởi với gió chẳng nơi nào bến đợi.
Mãi dong ruổi qua những miền đất mới,
Anh là cây nên đâu phải bến bờ.
Sao giữ nổi chân người muốn bước.
Tôi là cây già cỗi đợi chờ.
Rồi một ngày vu vơ cơn gió đến,
Lá miên man ru khẽ trên cành
Nhưng với gió thì đâu là nơi đến?
Chỉ thoáng qua rồi vụt đi chớp mắt,
Cây già cỗi sao níu được gió trời.
Bởi với gió chẳng nơi nào bến đợi.
Mãi dong ruổi qua những miền đất mới,
Anh là cây nên đâu phải bến bờ.
Sao giữ nổi chân người muốn bước.
NGÔI NHÀ ĐẶC BIỆT - SUY NGHĨ KHÁC BIỆT
Bình luận
Tweet